[Lục Phiến Môn kí sự 6] Thiếp thân chi vật

Lục Phiến Môn kí sự

Tiễu tiễu thoại: Thiếp thân chi vật

(đồ vật tùy thân)

Tác giả: Duẫn Tử Hiên

Trans: QT caca

Edit: Tiểu Mân Nhi

https://i1.wp.com/img600.imageshack.us/img600/4083/01300000157105121232713.jpg

Vào một ngày đẹp trời nào đó, nắng vàng mây trắng,

Trước cửa ban biên tập 《 Đại Tống biện kinh nhật báo 》dán một bản cáo thị, người vây nghẹt đường, đều đang đọc kết quả bầu cử mới ra lò năm nay, đồng thời cũng phải xem phần chú giải người bỏ phiếu coi có phiếu điền lý do của mình hay không, nếu lý do bỏ phiếu của mình được ban biên tập bốc trúng, sẽ nhận được phần thưởng không nhỏ ni.

Tại bản thông báo này, phần chói lóa hiển nhiên được mọi người quan tâm nhất chính là thứ hạng của thập đại mỹ nam kinh đô:

Đệ nhất danh Cố Tích Triều (nếu có ý định muốn thấy người, thỉnh đến Kim Phong Tế Vũ lâu tìm Cố công tử thân hòa đề nghị).

Đệ nhị danh Truy Mệnh (người người yêu mến, nội ba chữ này thôi cũng đủ khiến tâm trạng thỏa mãn rồi).

Đệ tam danh Vô Tình (nếu có ý định muốn thấy người, thỉnh cùng Hữu Kiều tập đoàn Phương tiểu hầu liên hệ).

Đệ tứ danh Lãnh Huyết (Tứ đại danh bộ chỉ còn sót lại mỗi người này là bảo vật độc thân).

Đệ ngũ danh A Quý (bút pháp thần kỳ sinh hoa, thận trọng như trần).

Đệ lục danh Kim Kiếm (ngày Tết rất phổ biến thịnh hành).

Đệ thất danh Ngân Kiếm (nếu không có Truy Mệnh, hẳn là hắn đã xếp hạng đệ tam).

Đệ bát danh Đồng Kiếm (nam nhân không tồi, nữ nhân không yêu).

Đệ cửu danh Phương Ứng Khán (tiểu Hầu gia nếu tại phương diện tình cảm có thành tựu một chút, tựu thì thứ hạng đã có thể lên cao hơn rồi).

Đệ thập danh Thích Thiếu Thương (năm nay xảy ra nhiều chuyện, khiến chúng ta có vinh dự được triển lãm vài mặt xấu của Thích lâu chủ).

(chú thích một chút: mấy cái dòng trong ngoặc đơn là lý do chọn mỹ nam lên bảng vàng đó nha =))))))) Lãng – xẹt =)))))))) )

Cùng lúc đó,

Lục Phiến Môn,

Tiểu Hoa: Truy Mệnh, Vô Tình, Lãnh Huyết cùng Kim Ngân Đồng tam kiếm đồng, hơn nữa Thích Thiếu Thương trước đây cũng xuất thân từ Lục Phiến Môn của chúng ta. Mỹ nam kinh thành, đều tụ hội về Lục Phiến Môn.

Tiểu lâu,

Vô Tình: một, bảy, tám, mười, tại sao chỉ dùng bốn lý do của ta, Cố Tích Triều, còn lại đều do ngươi viết đi?

Cố Tích Triều: hai, bốn, năm, sáu, chín, dùng năm cái.

Truy Mệnh: vậy lý do kia của đại sư huynh đều không phải Triều Triều ngươi viết sao?

Cố Tích Triều: lý do ta chọn Vô Tình chỉ có hai chữ, công tử.

Thần sắc Vô Tình cho dù không hề biểu lộ, nhưng Cố Tích Triều cùng Truy Mệnh đã cảm nhận được sát khí âm trầm.

Ba người sớm đã nghe nói năm nay phần thưởng dành cho những lý do điền phiếu bầu cử “Thập đại mỹ nam tử bảng vàng” được chọn, chính là vật phẩm cá nhân của mười mỹ nam tử ấy, những vẫn không thể khẳng định là vật gì, để ngăn chặn đồ đạc của mình thất thoát bên ngoài, Truy Mệnh, Cố Tích Triều và Vô Tình đã cùng nhau điền phiếu lý do.

Mà ba người cũng thương lượng hoàn hảo, phần thưởng sở hữu thắng được sau đó, ngoại trừ giữ lại vật phẩm của cả ba, những thứ khác tựu thì đều đem đến chợ đen bán lại, tiếp đó chia đều tiền kiếm được. Không ngờ, tại lý do chọn Vô Tình lại phát sinh sự cố.

Truy Mệnh: vậy, người thắng là ai a? Nếu không, ta đi ban biên tập điều tra một chút?

Cố Tích Triều: vô dụng thôi, những lý do này đều là đích thân một người biên tập tự mình lựa chọn, tên cũng chỉ có hắn biết rõ, hắn chọn xong, lập tức thiêu hủy. Ngươi gần đây đã đánh mất thứ gì? Nếu như không quan trọng lắm tựu thì cho qua đi.

Bàn tay cầm chén trà có chút phát sinh tiếng động, Vô Tình không đáp, chỉ hỏi lại: các ngươi mất gì?

Cố Tích Triều: bọc nhỏ đựng tiểu phủ, nửa tháng trước đã không thấy nữa. Thiếu Thương hai ngày nay ồn ào la hét tìm không được cây bút lông hắn yêu thích nhất, nghe nói A Quý đánh mất phần bản thảo. (PS: A Quý là tân tác giả được hoan nghênh nhất của Biện Kinh, lúc trước là chân sai vặt của Cố công tử).

Truy Mệnh: trâm cài tóc ta thích nhất một tháng trước đã mất rồi. Cây đinh treo kiếm trong phòng tiểu Lãnh cũng không cánh mà bay. Đại sư huynh, đều là mấy thứ vớ vẩn, không cần thiết phải tìm về đâu.

Vô Tình: … Truy Mệnh, ngươi đi điều tra cho ta, lý do kia là ai viết, chắc chắn có người biết.

Truy Mệnh nhìn Cố Tích Triều, Cố Tích Triều gật đầu, Truy Mệnh đứng dậy ra cửa…

Cố Tích Triều: rốt cuộc là vật gì?

Vô Tình: sau khi nghe nói phần thưởng là vật phẩm cá nhân của chúng ta, ta tựu thì vẫn luôn để tâm chú ý, không nghĩ tới, ba ngày trước, Đao đồng thu lại y phục phơi sau hậu viện, ta phát hiện… Thiếu mất một kiện lý y. (y phục mặc bên trong đó =)))))))))))) )

Cố Tích Triều: … Ta quay về nhượng Thiếu Thương giúp ngươi điều tra.

Thiên Hương lâu, Phi Vân các,

Thích Thiếu Thương nhìn tờ báo còn đang tỏa hương thơm trên bàn, thở dài một hơi, “Ai…”

Tiếng thở dài rất lớn, là ba thanh âm đồng thời phát sinh, hai gian phòng trái phải của Thích Thiếu Thương đều có người thở dài. Thích Thiếu Thương hiếu kỳ, đứng dậy vén màn, nhìn trái nhìn phải. Vừa vặn hai người trái phải cũng ló đầu ra nhìn, sau khi thấy rõ, ba người cùng nhau cười gượng, người hai bên Thích Thiếu Thương lại đi vào phòng.

Thích Thiếu Thương: ai… Thật sự nhân sinh hà xử bất tương phùng a.

Thiết Thủ: các ngươi vì sao thở dài?

Phương Ứng Khán chỉ chỉ tờ báo trên bàn: đương nhiên do thứ quỷ quái này, lẽ nào các ngươi không phải?

Thích Thiếu Thương gật đầu: Thiết Thủ hắn chưa từng được lên đây, làm sao lại thở dài cho được.

Thiết Thủ: các ngươi không biết a? Truy Mệnh hôm qua nói với ta, lần này thập đại mỹ nam bảng, phần thưởng cho lý do bỏ phiếu được chọn, là vật phẩm cá nhân của mỹ nam.

Thích Thiếu Thương cùng Phương Ứng Khán, hai kẻ vẫn toàn tâm toàn ý đau đầu với bài báo hốt nhiên trở nên ngây ngốc.

Một lúc sau, Thích Thiếu Thương chợt bừng tỉnh: ta nói ni, bút lông tối yêu thương của ta làm sao tự nhiên tìm không thấy.

Phương Ứng Khán: kho súng của ta thiếu mất một khẩu.

Thiết Thủ: >_< ai cần biết các ngươi mất gì, chỉ cần quan tâm ba vị trí đầu bảng thôi a.

Thiết Thủ vừa nói xong, hai người như hoàn hồn trở lại,

Thích Thiếu Thương: đúng vậy, nhưng nghìn vạn lần không thể để vật tư của Tích Triều truyền ra ngoài, gần đây cũng không nghe nói hắn mất gì ni. Truy Mệnh biết tin này từ lúc nào? Hắn mất gì?

Thiết Thủ: hắn nghe Tiểu Cầm nói, biết lúc nào ta không có hỏi, hắn mất cây trâm cài tóc hắn yêu thích nhất, ta cũng vì chuyện này mà thở dài.

Phương Ứng Khán: chuyện này lớn quá nha…

Thích Thiếu Thương: ngay cả vật tư của ái nhân mình cũng bảo vệ không nổi…

Thiết Thủ: …

Ban đêm, Kim Phong Tế Vũ lâu, Lưu Bạch hiên,

Thích Thiếu Thương: Tích Triều, ngươi gần đây có mất gì không?

Cố Tích Triều: không a, thế nào đột nhiên hỏi vậy?

Thích Thiếu Thương: không có gì, không có gì, gần đây tiểu tặc đui mù trong thành rất nhiều, ngươi phải cẩn thận.

Cố Tích Triều cười khẽ: ngươi biết chuyện phần thưởng rồi đi?

Thích Thiếu Thương: ngươi cũng biết? Sao không nói sớm, ngươi có mất gì không…

Vươn tay chọc chọc đôi má lúm đồng tiền của Thích Thiếu Thương, Cố Tích Triều hỏi: ta mà mất cái gì, chẳng phải sẽ nhượng ngươi thật mất mặt sao?

Thích Thiếu Thương: ngươi biết mà, ta không phải để ý vấn đề thể diện…

Cố Tích Triều: được rồi, không cần giải thích, ngươi yên tâm, lý do chọn ta là Vô Tình viết, hắn thu được đồ của ta sẽ lập tức trả lại cho ta.

Thích Thiếu Thương: thì ra các ngươi đã sớm có chuẩn bị.

Cố Tích Triều: ta cũng không an nhàn mà đi quản cái bảng vàng kia. Được rồi, ngươi gọi Dương tổng quản đi điều tra, xem lý do của Vô Tình do ai viết.

Thích Thiếu Thương: thế nào? Vô Tình không phải ngươi viết sao?

Cố Tích Triều: Vô Tình cùng Phương Ứng Khán, tuy rằng là chuyện người người đều biết, nhưng Vô Tình không thích mọi người đem chuyện này ra bàn tán. Ta tuyệt đối không thể quang minh chính đại làm Vô Tình mất thể diện ni.

Thích Thiếu Thương: vậy Vô Tình mất gì?

Cố Tích Triều câu dẫn khóe môi, tựa tiếu phi tiếu trả lời: lý y.

“Hắc hắc”, Thích Thiếu Thương cũng nở nụ cười, vừa cười vừa nói: lần này Phương Ứng Khán chết chắc rồi, lý y sĩ diện, hẳn là hắn chưa từng bị như thế này a.

Cố Tích Triều: chúng ta tựu thì giúp đỡ đi, tìm được rồi, Vô Tình sẽ nợ chúng ta một ân tình, tìm không được, cũng không có biện pháp.

Thích Thiếu Thương: Tích Triều, bút lông của ta khi nào mới trở về?

Cố Tích Triều: ta không định đi lấy nó về.

Thích Thiếu Thương: =O=

Cố Tích Triều: không phải là cây bút năm ngoái ta tặng ngươi sao, ngày mai ta sẽ giúp ngươi mua cái mới, cây bút kia cùng những thứ khác tất cả đem bán đi, sẽ giá trị hơn nhiều.

Thích Thiếu Thương: >_<  (Ta không thiếu tiền)

Màn đêm buông xuống, tại Tiểu lầu Lục Phiến Môn, Phương tiểu hầu đứng cả đêm trong viện hứng trận trận gió phong, như thế nào cũng không rõ đến tột cùng đã đắc tội Vô Tình cái gì.

Thiết Thủ tại Cựu lâu chờ Truy Mệnh trở về, đợi đến canh hai cũng chưa thấy người, liền đi Lão lâu tìm kiếm, nhưng tìm tới tìm lui, cũng không biết người đã trôi dạt phương nao.

Ngày thứ hai, Kim Phong Tế Vũ lâu, Lưu Bạch hiên

Truy Mệnh: Triều Triều, đồ ta đã cầm về hết rồi.

Cố Tích Triều nhìn bọc vải to tổ bố sau lưng Truy Mệnh, trong bao vẫn còn cắm một khẩu súng, nhíu mày hỏi: là cái gì?

Truy Mệnh: là phần thưởng kia a, hôm qua ta đi tìm bọn họ, cùng ban biên tập nói chuyện cả đêm, cũng không dò ra kết quả, chỉ có thể trước tiên đem tặng vật của chúng ta về.

Cố Tích Triều: là suốt đêm uống nữ nhi hồng đi, nếu không ngươi làm sao lại đến ta trước tiên, nhanh thay y phục a.

Truy Mệnh: ^_^ Hảo, ta lập tức đi.

Cố Tích Triều: thế này xem ra, đồ của Vô Tình rất có thể hôm nay đã trao cho kẻ đó.

Truy Mệnh tại phòng trong hét vọng ra trả lời: chắc là vậy nha, không biết đại sư huynh mất gì, bọn họ cư nhiên ngay cả cái gối của Kim Kiếm cũng có thể lấy được.

Cố Tích Triều: ^_^

Vật tùy thân…

Lục Phiến Môn:

Lương công công bên cạnh hoàng thượng vừa từ trong phòng Gia Cát Tiểu Hoa đi ra, thấy Vô Tình đang ngồi trong viện uống trà, mỉm cười đi đến: Vô Tình tổng bộ, chào ngươi a.

Vô Tình: công công đến truyền thánh ý, vất vả cho ngươi rồi.

Lương công công: chúng ta không vất vả, phải vất vả chỉ sợ là tổng bộ a.

Vô Tình: ý của công công là?

Lương công công: khoảng nửa tháng trước, hoàng thượng mời tiểu Hầu gia tiến cung uống trà, uống uống một chút, tiểu Hầu gia đột nhiên mở ra một cuộn giấy, nói là phiếu bầu cái gì, nhượng hoàng thượng cùng viết viết. Ban đầu hoàng thượng không đáp ứng, nhưng tiểu Hầu gia nói cái gì hoàng thượng cùng bách tính chung vui sẻ ngọt, hoàng thượng liền đồng ý rồi…

Vô Tình sắc mặt cứng đờ.

Lương công công: sáng sớm, Đại Lý Tự Khanh Vương đại nhân cấp cho hoàng thượng một thứ đồ, nói là cái gì phần thưởng viết phiếu…

Vô Tình: không biết công công có dụng ý gì?

Lương công công: ngươi xem, lão nhân già rồi, hồ đồ, lôi kéo tổng bộ nói chuyện tán gẫu, ta còn có việc, hồi cung trước.

Vô Tình: không tiễn.

Lương công công vừa đi, Vô Tình lập tức gọi Tam kiếm nhất đao đồng đến, phân phó nói: truyền lệnh ta, sau này không được phép để họ Phương kia tiến vào Lục Phiến Môn nửa bước.

Cùng lúc đó, Phương Ứng Khán ở Hầu phủ đang muốn đến Lục Phiến Môn, toàn thân đột nhiên phát lạnh…

Hoàn.

A~~~ Tội nghiệp Khán ca =)))))))))) Tự nhiên chuốc vạ =)))))) Ban đầu ta cứ nghĩ “lý y” thì phải là Khán ca trúng giải *hộc máu mũi* Tiếc là Khán ca chưa có bỉ như thế (nếu trúng được giải cũng bỉ rồi) =))))))

Hoàng thượng điêu ghê, cái lí do *sặc máu* như vậy cũng nghĩ ra được, cái kinh thành này toàn chúng hủ ròi =))))) mà ổng cũng hên ghê, tự nhiên được lý y của Tình Tình *mơ màng* Hổng biết lý y đó ở trong cung đang làm cái gì >< Khán ca mà biết còn không xới tung bảo điện lên đi *hắc hắc*

Vậy là hoàn 3 đại sự kiện, 3 tiễu tiễu thoại (tiễu tiễu thoại là thầm thì nói chuyện nhỏ đó =))))) ). Chỉ còn 3 bí mật bé xíu nữa thôi XD~

Kí sự tiếp theo: tiểu bí mật, nhật kí của tiểu Truy đại đại khả ái lên dĩa *cười chói lóa*

  1. Hệ hệ hệ, cái kí sự này, hình như toàn chuyện thật bỉ ổi a…

  2. Cho ta hỏi xíu, trog truyện ta hay gặp chữ “tựu thì”, nghĩa của nó là gì vậy nàg? Ta thấy trog câu ko có chữ này ý nghĩa cũg vậy, mà có thêm chữ này vô thì ta lại ko hiểu nó có nghĩa chính xác là chi😦

    • nghĩa của nó bằng một chữ “thì”, “tựu” = “thì” đó nàng :”)

      còn về chữ “tựu thì”, chỉ là ta muốn để vậy thôi, nàng chưa nghe qua hả, sao ta nhớ từ này phổ biến, chắc là chỉ mình ta thấy vậy😦

      Lần sau ta sẽ sửa chữ đó lại để không khó hiểu nữa, cảm ơn nàng góp ý :”)

  1. No trackbacks yet.

Gửi comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: